Chữa khỏi ung thư gan

Tôi là Trần Hồng Nga, sinh năm 1960, hiện làm công tác Công đoàn.
Chồng tôi là Phùng Văn Chung sinh năm 1958, cán bộ Cty Y tế Kỹ thuật cao (AMEC).
Tôi xin kể chuyện quá trình chồng tôi được chữa khỏi bệnh ung thư bằng thuốc Nam.

1. Trước tết Mậu Tý (đầu năm 2008) anh Chung đổ bệnh: đau vùng gan, ăn không tiêu, bí đại tiện. Trước đó anh Chung có tiền sử đau dạ dày nên cả nhà và bản thân anh luôn nghĩ là bệnh dạ dày tái phát.

Thấy có hiện tượng bệnh nặng, anh tự đi khám, đầu tiên là siêu âm. Do Công ty của anh chuyên cung cấp thiết bị Y tế kỹ thuật cao cho các bệnh viện nên Giám đốc Công ty AMEC quen biết khá nhiều giáo sư bác sỹ đầu ngành ở Hà nội. Anh ấy liên hệ ngay với Giáo sư Vũ Long - một chuyên gia giỏi chuyên "đọc" các ảnh soi chiếu chụp người bệnh. Giáo sư đích thân siêu âm cho chồng tôi và phát hiện ngay ra là trong gan có một khối u khá to 8x9cm Thấy vậy vị giáo sư yêu cầu đi chụp scan gan cho chắc chắn đồng thời làm một loạt xét nghiệm máu. Ngày hôm sau có tất cả các kết quả để khẳng định là căn bệnh của anh - ung thư gan, người cầm tất cả các kết quả đó mang về cho vị giáo sư là chính 2 vợ chồng tôi nên bệnh tình như thế nào thì chúng tôi là người biết đầu tiên trong gia đình. Cầm bệnh án của bệnh nhân đưa, vị giaó sư gọi riêng tôi vào phòng của ông để trao đổi thực trạng bệnh hiện nay, ông nói đến đâu người tôi như bị sụt xuống tận sâu của vực thẳm, tai ù đi nghe câu được câu chăng nước mắt chảy và nói được mấy câu với vị giáo sư: Không còn cách nào nữa Chú, ông chỉ lắc đầu, nước mắt tôi chảy nhiều hơn mà cũng không nói được gì chỉ văng vẳng bên tai: Bây giờ chị phải là người cứng rắn để giúp cho anh ấy - Tôi mách cho chị đến BV YHCT quân đội đường Kim Ngưu... và theo hướng dẫn và mấy dòng chữ ghi tay của ông, tôi vội lau nước mắt và ra nói với chồng, đi xuống Kim Ngưu anh ạ và chúng tôi ngay lúc đó. Nhớ lại lúc đó đến bây giờ tôi vẫn sợ: người tôi như mộng du không định hướng là phải đi theo đâu để ra được đó nơi có BV YHCT Quân đội mà ông GS già vừa nói - với chiếc xe máy 82 tôi đèo chồng tôi vừa đi tôi vừa hỏi: đi hướng nào hả anh, nước mắt thì chảy, cổ cứ nghẹn lại, người thì bồng bềnh.. rồi vợ chồng tôi cũng đến được chỗ cần đến. Gặp được người bác sỹ tuổi còn trẻ khoảng trên 30 tuổi vừa bảo vệ xong thạc sỹ bên Trung Quốc cũng về chữa ung thư bằng phương pháp đông y, sau khi khám cho chồng tôi xong bằng kinh nghiệm và chuyên khoa để động viên chồng tôi rồi quay sang tôi mà nói: Tối nay chị qua nhà em, cũng gần ngay đây thôi, em đưa chị một số thuốc đặc trị của ung thư. Tôi gật đầu và hẹn 19g sẽ có mặt tại nhà riêng của vị BS trẻ đó. Lấy được thuốc tây chữa ung thư gan về cho chồng uống được 1-2 lần thì bụng của chồng tôi càng khó chịu bí cả tiểu tiện lẫn đại tiện, thế là phải dừng ngay lại phải xoay ra tìm thuốc để chữa cho được đi ngoài, trong khi đó thì bụng bắt đầu to dần. Ăn không ăn được vì tức bụng, miệng thì thèm.

Tối trông chồng tranh thủ lúc chồng ngủ tôi lại vào mạng đọc tất cả những gì liên quan đến bệnh gan: nguyên nhân, cách chữa, chăm sóc, kinh nghiệm... nói tóm lại là tất tần tật nhưng cái gì nói về bệnh gan và rồi cũng lại phát hiện ra những bài thuốc dân gian của ta như: đông trùng hạ thảo, mật gấu, sừng tê giác, và cả Bán liên chi + Bạch hoa xà nữa, tôi đều có dùng cho chồng hết nhưng đều không ăn thua. Đặc biệt thấy nói quả dưá dại chữa bệnh sơ gan cổ chướng lại chạy đi tìm mua nhưng lúc đó ở ngoài bắc chỉ có quả khô không có tươi, thế là có cô bạn thân ở hàng không bảo hỏi trong nam có không tìm mua hộ và gửi ngay bằng máy bay ra Hà nội. Hai ngày sau có dứa dại tươi, cũng không ăn thua.

Trong thời gian đó thì chị gái tôi có bạn làm việc trong Bệnh viện K nên chị cũng đưa chồng tôi vào đó khám lại thêm lần nữa nhưng chỉ siêu âm và thử máu, cuối cùng bệnh viện K cũng kết luận như chỗ ông GS Vũ Long và nói thêm không phải khám và làm xét nghiệm gì thêm nữa cho tốn kém, lòng nặng trĩu tôi chỉ còn biết cảm ơn chị và đưa chồng về nhà.

Mọi người trong nhà tôi như đưa đám, họ hàng bên nội bên ngoại rồi bạn bè cũng lần lượt đến động viên chúng tôi. Chị gái tôi nhờ người quen khám tiếp ở Bệnh viện 108. Ở đâu thì kết quả cũng giống nhau: Tây y bó tay và khuyên đừng nghe lời đồn linh tinh chạy chữa thuốc nọ thuốc kia mà tốn tiền vô ích, bệnh của anh ấy không đụng chạm gì được vào nữa, cả nội tạng như nằm trong chậu nước ấy. Có bác sỹ còn nói riêng với chị ruột tôi: "Chú em không chắc kéo dài quá qua được tết đâu" lúc đó gần đến tết âm lịch, lòng quặn lại. Ra xe ô tô về nhà, chị tôi là người rất bản lĩnh và bình tĩnh mà đã phải bật khóc.

2. Chuyện xảy ra ngay trước Tết âm lịch. Năm đó cả nhà tôi, cả đại gia đình chúng tôi không còn ai nghĩ gì đến chuyện ăn tết.

Anh Chung nằm một chỗ, bụng trướng to, chân phù, mặt và tay thì lại teo tóp, ngày ăn được 2 thià bột sữa rồi uống thuốc. Tôi lại nghe người mách cắt thuốc trên Thái Nguyên cho chồng uống, uống thuốc này chồng tôi đi ngoài rất nhiều ngày đi 5-6 lần nhưng bụng vẫn không đỡ chướng, chân phù to thuốc sắc cho chồng uống rồi bã lại đun thêm lấy nước để ngưội dội từ trên đầu gối xuống để thông mạch đỡ phù, không hiểu do ngộ nhận hay sự mong mỏi bệnh thuyên giảm mà khi các chị tôi đến hỏi: có thấy đỡ không tôi đều nói có, sau này các chị tôi nhắc lại là chẳng thấy đỡ gì mà nó vẫn cứ nói có.

Chị gái tôi làm Giám đốc một Công ty, công việc của chị ở cơ quan rất bận, Năm đó hình như thời tiết chưa bao giờ có đợt rét như thế, thời tiết xuống đến 6-7 độ thế mà tối nào chị cũng ghé qua thăm chồng tôi, vừa thương chị vừa thuơng chồng, những lúc chị đến tôi yên tâm hơn nhiều có cảm giác tôi đang chơi vơi mà tìm được chỗ để bấu viú, có lúc 11g đêm rồi chị mới xong việc cũng chạy qua xem sao, xem chồng tôi có đỡ chút nào không, hoạ hoằn có hôm nào không đến được chị đều gọi cho tôi và hỏi han rất nhiều về bệnh chồng tôi như thế nào, động viên tôi phải làm gì và có lúc chị còn nói với tôi: phải xác định nếu có trường hợp xấu nhất xảy ra thì cũng phải chấp nhận ra sao .v.v nhiều lắm!

Bạn bè đến thăm người ốm, ai cũng động viên Chung chữa bệnh sẽ khỏi nhưng tôi biết trong thâm tâm là họ đến chào Chung lần cuối cùng vì người có chút xíu hiểu biết về bệnh ung thư thì ai cũng rõ là bệnh tình anh Chung y học thế giới hiện nay bó tay.

Tuy nhiên tôi vẫn nghe theo một số người mách chỗ nọ chỗ kia có ông lang nọ bà thuốc nam kia đã từng chữa khỏi ung thư, lặn lội đi khắp nơi tìm thầy tìm thuốc cho chồng. Đặt vào vị trí của tôi, chắc ai cũng thế thôi.

Uống qua ba bốn đợt thuốc của ba bốn vị thầy lang mà bệnh tình vẫn không suy giảm, nhưng dù sao thì Chung cũng vượt được qua cái án "hai tuần" mà bác sỹ Tây y đã phán quyết.

Thấy tình hình của anh Chung chồng tôi ngaỳ một nặng thêm, bác sĩ Lộc Giám đốc Bệnh viện Y học Cổ truyền Bộ Công an khuyên nên để anh Chung nhập Viện để tiện theo rõi, phục vụ và... lỡ có mệnh hệ nào thì cũng tiện hơn là để anh Chung ở nhà. Tôi nó với A. Lộc là đang dùng một đợt thuốc nam lấy trên Định Hoá - Thái Nguyên để dùng xong rồi sẽ vào BV nằm, Anh Lộc khuyên mãi và dứt khoát với tôi và gia đình: cứ cho vào viện vẫn dùng thuốc nam theo yêu cầu của gia đình và nữa là kết hợp thêm cần phải điều chỉnh gì với can thiệp của tây y nữa. Lúc đó chúng tôi mới đồng ý đưa chồng tôi vào viện hôm đó đúng ngày 14/2 ngày Lễ Tình yêu và là ngày mồng tám tết 2008.

Đó là cái may thứ nhất: anh Lộc là người quen của chị ruột tôi.

Bệnh viện Y học Cổ tuyền Bộ CA điều trị kết hợp Đông tây Y, vừa cho uống thuốc, theo rõi huyết áp, tim mạch, vừa truyền dưỡng chất (tôi không nhớ cụ thể là truyền gì, đạm hay đường hay muối..., xin đừng trách tôi, lúc đó đầu óc tôi ung ung ang ang, chả còn biết gì trên đời nữa). Chỉ trong vài tháng chồng ngã bệnh, tôi sụt đi gần chục cân, mất ngủ do lo lắng và..., thôi không cần nói thì các bạn đều hiểu.

3. Cái may thứ hai. Đồng thời với việc anh Chung nhập viện thì có ông đại tá Công an đã được một ông thầy lang chữa khỏi ung thư gan nay đã 7-8 năm. Anh Lộc Giám đốc bện viên YHCT BCA biết có Ông đại tá cùng trong Bộ Công an đã chữa khỏi ung thư (bệnh giống hệt như bệnh của chồng tôi) nên anh Lộc đã chủ động liên hệ với ông đại tá và nhờ ông dẫn đi lấy thuốc, ngày 16/2 (tức là sau gần 02 ngày vào BV YHCT BCA) được ông đại tá nhận lời anh Lộc và gia đình tôi đã đón đưa mọi người cùng đi. chiều 16/2 là tôi đã có thuốc sắc để cho anh Chung uống, và thuốc nào có tác dụng thì gần như là thấy ngay, Bài thuốc của Thày Thìn là bài thuốc thứ 6 tôi tìm chữa cho chồng (thuốc ở Vĩnh phúc, Ba vì, Trại Cau - Thái Nguyên, Đinh Hoá - Tuyên Quang, Lãn ông và dứa dại trong Long An tp HCM), nhưng đến thuốc của Thày Thìn sau gần 1 tuần là thấy thuyên giảm ngay.

Đường đi vào chỗ Thày Thìn hơi phức tạp phải đi đò vào trong chân núi men theo vệ núi vào chỗ Thày ở, một ngôi nhà nhỏ bé xây lớp pibrôximăng, mùa nước không cạn thì còn đi đò đc còn mùa cạn thì phải lội qua một khoảng sình lầy rồi leo lên núi cao tìm thầy Thìn. Trong bài viết của nhà báo Nguyễn Quang Vinh, thầy Thìn được gọi là thầy Vương. Tôi chính là người đưa nhà báo Nguyễn Quang Vinh lên gặp thầy Thìn, thời gian này thầy không còn ở như một tu sĩ trên núi mà về một nhà nhỏ do đệ tử của thầy làm cho thầy ở Kim Bôi Hoà Bình.Thầy Thìn cho tôi thuốc. Bệnh viện anh Lộc dùng thuốc đó chữa cho chồng tôi.

Gần hai tháng sau, tình trạng anh Chung khá hơn nhiều: tiểu tiện, trung tiện, đại tiện tốt, bụng xẹp, chân đỡ phù nề và ăn được cháo. Tôi không còn phải trực đêm trong Viện để chăm sóc anh nữa. Chung được bệnh viện cho về nhà, uống tiếp thuốc của thầy Thìn, ngoài ra không uống gì khác.

Trong thời gian đó, anh Lộc nhiều lần thuyết phục và đã thuyết phục được thầy Thìn về Hà nội làm cố vấn cho BV Y học Cổ truyền Bộ CA. Thầy Thìn chuyển giao bài thuốc cho anh Lộc để anh Lộc tiếp tục nghiên cứu lâm sàng theo quy định hiện hành của ngành Y tế.

Thầy Thìn ở Hà Nội ít lâu thì bỏ về sống trên núi, không chịu được cảnh tù túng và ô nhiễm ở Hà Nội.



4. Sau sáu tháng uống thuốc của thầy Thìn, anh Chung đã có thể đi làm tuần ba buổi.

Chúng tôi lại đến gặp giáo sư Vũ Long. Nhìn thấy anh Chung, vị giáo sư già trố mắt ngạc nhiên, không còn tin vào chính mắt mình. Ông lại soi, lại chiếu, lại chụp. Khối u giảm đi một nửa, gan bóng mịn, các khối di căn ở khoang bụng biến mất. Nhưng điều quan trong nhất, theo lời giáo sư, là khối u bị phong toả hoàn toàn, nó không được nuôi dưỡng và sẽ teo đi dần dần.

Giáo sư bắt chúng tôi phải khai thật ai đã chữa cho anh Chung, chúng tôi thưa rằng giáo sư hãy liên hệ với anh Lộc.

Vào cuối một ngày cuối tháng tư vừa rồi, sau hơn 1 năm uống thuốc thầy Thìn, chúng tôi lại lên gặp giáo sư Vũ Long để ông kiểm tra lần nữa. Ông cười rất tươi và tuyên bố: anh Chung khỏi bệnh ung thư!

Hiện nay anh Chung đi làm bình thường như các cán bộ công nhân viên khác, thỉnh thoảng giám đốc vẫn cử anh ấy đi công tác vài ngày xa Hà nội.



5. Tất nhiên phải đặc biệt nhấn mạnh yếu tố tinh thần và tâm lý của người bệnh. Anh Chung luôn tin là mình sẽ được chữa khỏi, tuyệt đối chấp hành các quy định về ăn uống, sinh hoạt rất ngặt nghèo do thầy Thìn đề ra.

Anh Chung đã hợp tác rất tốt với thầy thuốc, góp phần quan trọng trong việc lành bệnh. Không bi quan, không bó tay đầu hàng chính là một yếu tố rất quan trọng.

Đến nay anh Chung không còn phải uống thuốc ung thư nữa nhưng vẫn tiếp tục uống bài thuốc mát gan, theo như cách nói của thầy thuốc.

6. Sau khi bệnh tình anh Chung có biểu hiện thuyên giảm, nhiều người nhờ chúng tôi lấy thuốc giúp hoặc giới thiệu chỗ lấy thuốc. Nhiều người tìm cách đến gặp anh Chung để "mục sở thị". Không ít người đã lành bệnh hoặc đang tiến triển tốt.

Tôi sẽ không liệt kê ra đây tên những người đó. Ai trong số bệnh nhân nói trên mà đọc blog này thì xin hãy lên tiếng, vì bằng bài viết này chúng tôi không phải muốn quảng cáo để bán thuốc hay để kiếm lợi cho bản thân mà chỉ muốn góp phần cứu những người bệnh như anh Chung của chúng tôi mà thôi.

Xin khẳng định là ai cần thì chúng tôi sẽ giới thiệu để họ trực tiếp mua thuốc, nếu muốn chúng tôi mua giúp thì chúng tôi sẽ không tăng giá thêm một xu nào. Giá thuốc khá rẻ, tôi xin nhấn mạnh điều đó, vì nó chỉ là cây lá trên rừng của Việt nam.

Chúng tôi không đưa công khai lên đây địa chỉ liên hệ mua thuốc vì lý do đơn giản là người bán thuốc này không có giấy phép hành nghề kinh doanh dược phẩm, bản thân anh này (đệ tử của thầy Thìn) vẫn là một anh nông dân người dân tộc Mường, không muốn ồn ào.

Bạn nào có nhu cầu liên lạc với anh này, xin để lại địa chỉ email, chúng tôi sẽ cung cấp điện thoại của anh này để bạn tự liên hệ.

7. Xin nói thêm với các vị thầy thuốc chuyên khoa ung bướu: Chúng tôi chỉ là người bệnh ung thư đã được chữa khỏi, là nhân chứng sống với tên tuổi ghi rõ ngay từ đầu bài viết.

Chúng tôi không có kiến thức y học nên trên blog này chúng tôi không thể nói gì hơn là như chúng tôi viết trong bài này.

Vậy nếu các vị có điều gì cần trao đổi về mặt chuyên môn thuần tuý, xin mời liên hệ với anh Lộc và Gs Vũ Long nêu trên, họ là những người mà trong ngành với nhau các vị rất dễ tìm.